Phát biểu tại phiên thảo luận sửa đổi Luật Phòng chống
tham nhũng ngày 21/11, đại biểu Dương Trung Quốc (Đồng Nai) cho rằng tham nhũng là căn bệnh cần thuốc đặc hiệu.
“Nếu nói là căn bệnh chúng ta đang muốn có một thang thuốc đặc hiệu nhưng xu thế hiện nay tôi cảm thấy như chúng ta đang pha loãng ra, làm mất đi hiệu lực thực sự”, ông Dương Trung Quốc nói.
Ông Dương Trung Quốc cho rằng cần xác định rõ nội hàm của tham nhũng. Ông lấy ví dụ, một người có rất nhiều
tài sản bất minh, nhưng nếu không phải ăn cắp của nhà nước thì làm sao gọi là tài sản tham nhũng được. Cho nên phải quy tham nhũng gắn liền với quyền lực và phương hại đến công quỹ.
“Nếu không phải là công thì không phải tham nhũng, là bệnh khác, nếu không có quyền thì không thể tham nhũng được”, đại biểu Dương Trung Quốc nói.
Theo đại biểu này, chúng ta phải thay đổi cơ chế đi cho hợp lý, vì thế nếu chúng ta làm tràn lan thì con cá to sẽ lọt, còn lại bắt toàn con cá nhỏ. Do vậy, đại biểu cho rằng cần phải huy động toàn bộ hệ thống pháp luật, chứ không phải chỉ Luật Phòng, chống tham nhũng.
Còn phòng, chống tham nhũng tập trung vào những người sử dụng quyền lực để mưu tư lợi cho mình thì điều đó mới là tham nhũng, chuyện minh bạch tài sản là chuyện rất cần thiết của xã hội hiện đại, áp dụng cho tất cả mọi người ở các nước.
“Chúng ta chưa làm thì bây giờ chúng ta phải làm từng bước, không phải công chức mới là một đối tượng riêng phải làm, mọi người dân đều phải làm, mọi nguồn thu nhập đều phải làm”, ông Quốc nói.
Đại biểu này đề nghị, trước mắt phải tập trung vào những người có khả năng phương hại đến công quỹ quốc gia. Một người cảnh sát có thể lấy tiền của người dân thì đó không phải tham nhũng, mắc những tội khác. Còn một công chức có quyền lực, dùng quyền lực đó làm phương hại đến công quỹ thì đấy là tham nhũng.
“Tôi cho phải làm thế, chúng ta mới có thuốc đặc hiệu, nếu chúng ta cứ pha loãng như thế này chỉ là một thứ uống vacxin thì cũng rất cần thiết, nhưng chúng ta không khắc phục được thực tế đang diễn ra hàng ngày, hàng giờ, gây bức xúc cho chúng ta”, đại biểu Dương Trung Quốc nhấn mạnh.
Đại biểu Nguyễn Thanh Hồng (Bình Dương) cũng đồng tình cho rằng phòng, chống tham nhũng trong thời gian vừa qua chưa hiệu quả, vì thế sửa luật chúng ta phải nghiên cứu vào các chính sách lớn của luật.
Đại biểu cũng cho rằng phải đưa chế định tài sản bất minh vào trong luật này. Tuy nhiên, đại biểu Hồng cho biết ông không đồng tình quan điểm của đại biểu Quốc khi cho rằng đây là cách chúng ta “pha loãng” yêu cầu đấu tranh phòng, chống tham nhũng.
“Trong dự thảo luật có quy định rất rõ những đối tượng nào là điều chỉnh của luật này nên không sợ pha loãng, còn các tài sản bất minh khác thì do các luật khác điều chỉnh”, đại biểu Hồng nói.
Trong khi đó, theo đại biểu Trần Tất Thế (Hà Nam), thực tế tình hình tham nhũng trong khu vực ngoài nhà nước đã xuất hiện và đang phát triển phức tạp, khó kiểm soát, nhất là trong các lĩnh vực như vay vốn đầu tư, đấu thầu, ký kết hợp đồng giữa các doanh nghiệp, các khoản chi không chính thức để lại quả bằng các hình thức biếu quà, mời đi du lịch hoặc tạo việc làm cho người thân của các doanh nghiệp, cuối cùng đều tính vào giá thành sản phẩm và người tiêu dùng là người phải gánh chịu.
“Việc mở rộng phạm vi điều chỉnh của dự thảo luật ra khu vực ngoài nhà nước là phù hợp với thông lệ quốc tế, cụ thể là công ước của Liên hợp quốc về phòng, chống tham nhũng mà Việt Nam đã ký kết. Trong công ước này đã quy định cụ thể về phòng, chống tham nhũng trong khu vực tư”, đại biểu Thế nói.
Do vậy, đại biểu nhất trí với việc mở rộng từng bước về phạm vi điều chỉnh của dự thảo Luật Phòng, chống tham nhũng sang khu vực ngoài nhà nước. Tuy nhiên, cần thận trọng, tránh làm phát sinh việc lạm quyền, nhũng nhiễu của cán bộ, công chức nhà nước khi phát hiện phòng, chống tham nhũng trong khu vực ngoài nhà nước làm ảnh hưởng đến quyền tự do kinh doanh, hiệu quả sản xuất của doanh nghiệp.
Đồng thời, nghiên cứu các quy định pháp luật trong lĩnh vực có liên quan đến thanh tra, kiểm toán để đồng bộ hóa các quy định về phòng, chống tham nhũng trong khu vực ngoài nhà nước sao cho thống nhất, phù hợp và khả thi.