“Bị cáo xin gửi tới toà một lời kêu cứu, lời thỉnh cầu HĐXX minh oan, bị cáo không thể phạm tội tham ô, không thể chiếm đoạt tài sản của anh Thắm và của ngân hàng”…
Sáng nay (20/9), phiên toà xét xử Hà Văn Thắm và đồng phạm tại ngân hàng Đại Dương tiếp tục với phần bào chữa cho các bị cáo
Bị cáo không thể tham ô tiền…
Bị cáo Nguyễn Xuân Sơn tự bào chữa cho mình
Theo cáo trạng, Nguyễn Xuân Sơn bị truy tố tội Tham ô tài sản, Lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản và Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
“Bị cáo xin gửi tới toà một lời kêu cứu, lời thỉnh cầu HĐXX minh oan, bị cáo không thể phạm tội tham ô, không thể chiếm đoạt tài sản của anh Thắm và của ngân hàng”, Nguyễn Xuân Sơn mở đầu lời tự bào chữa cho mình.
Nguyễn Xuân Sơn cho biết, trong giai đoạn từ năm 2011-2014, bị cáo có hành vi nhận tiền của Thắm để chi cho PVN, bị cáo thừa nhận hành vi của mình và cảm thấy ăn năn hối lỗi.
Cụ thể, trong giai đoạn là Tổng giám đốc ngân hàng, bị cáo đã chi khoản tiền mà anh Thắm chuyển, khoảng trên dưới 69 tỷ, toàn bộ số tiền này được chăm sóc khách hàng, cụ thể, chuyển cho PVN 30-40 tỷ, ngoài ra còn chuyển cho Vietsovpetro, Lọc Hoá dầu Bình Sơn.
Trong các năm từ 2009-2010, 2011-2014, bị cáo có chuyển tiền cho PVN. Về lời khai của anh Quỳnh tại toà, bị cáo xin HĐXX xem xét thêm, số tiền bị cáo đưa cho Quỳnh nhiều hơn rất nhiều so với số tiền mà Quỳnh thừa nhận.
“Nếu hành vi của bị cáo có vi phạm pháp luật, bị cáo vô cùng ăn năn hối lỗi, mong cho phép được sử dụng tài sản cá nhân để khắc phục hậu quả, làm giảm thiệt hại, được hưởng khoan hồng của pháp luật”, Nguyễn Xuân Sơn nói.
Về câu hỏi bị cáo Sơn có hành vi, trách nhiệm, quyền hạn để tham ô hay không, Sơn cho rằng, lúc làm Tổng giám đốc ngân hàng, bị cáo không thực hiện đàm phán với khách hàng chi lãi ngoài. Việc chi lãi ngoài và nguồn tiền chi ở đâu là do Chủ tịch quyết định, Chủ tịch muốn chia bao nhiêu thì bị cáo chi hết.
“Bị cáo hoàn toàn không chiếm đoạt đồng nào, thậm chí còn dùng thêm tiền của mình để giao lưu, tiếp khách, tạo ra cho ngân hàng lượng khách hàng rất lớn, từ đó giúp ngân hàng lãi lớn trong khoảng thời gian bị cáo làm Tổng giám đốc”, bị cáo Sơn nói.
Cũng theo bị cáo Sơn, trong 2 năm bị cáo làm Tổng giám đốc, ngân hàng không phải chi bất kỳ một khoản lãi ngoài nào. 1.576 tỷ là chi trong khoảng thời gian từ 2011-2014.
Sơn cũng cho biết, giai đoạn bị cáo về Tập đoàn dầu khí, bị cáo không phải là người quyết định bị cáo Nguyễn Minh Thu làm Tổng giám đốc OJB, khi HĐQT PVN giới thiệu Thu vào ghế này thì bị cáo chưa là Thành viên HĐQT tập đoàn.
“Thời ở PVN, bị cáo không được quyền quyết định PVN gửi vào OJB để được hưởng chăm sóc lãi ngoài. Anh Thắm có nói với bị cáo là muốn tạo quan hệ với khách hàng nên bị cáo nhận lời giúp chuyển tiền anh Thắm chi tới PVN. Đây hoàn toàn là tiền của Thắm, không phải của ngân hàng”, Nguyễn Xuân Sơn nói.
Cũng theo Sơn, sau này ngân hàng vi phạm thông tư 02 của NHNN thì bị cáo cũng hoàn toàn không được biết, bị cáo Thắm và Thu không bao giờ trao đổi với bị cáo về việc đó.
“Việc giúp ích cho ngân hàng của bị cáo đã vô tình vi phạm pháp luật, bị cáo nhận mình đã làm sai, với mục đích giúp ngân hàng giảm bớt chi phí”, bị cáo Sơn nói.
Về vấn đề bị cáo Sơn có thể chiếm đoạt tiền của thắm hay không? Sơn cho biết, thời kỳ bị cáo làm TGĐ ngân hàng, thì mỗi năm ngân hàng chỉ chi khoảng 30 tỷ, trong khi đó, các ngân hàng nhỏ trong giai đoạn đó thường chi từ 1-3% tổng huy động, chính Phạm Công Danh từng khai phải chi tới 5-6%.
“Bị cáo chỉ làm một phép tính đơn giản, là nếu chi 1% cho tổng số dư của PVN thì con số phải chi lãi ngoài đã là 1.200 tỷ, trong khi bị cáo chỉ chi có 69 tỷ trong 2 năm, đây là con số quá thấp. Nếu bị cáo muốn chiếm đoạt tiền, bị cáo hoàn toàn có thể yêu cầu Thắm chi nhiều hơn rồi mình chiếm đoạt một phần, nhưng bị cáo đã không làm như thế, nếu mình có lấy tiền của người khác làm của riêng thì không thể có uy tín, anh Thắm cũng rất tin tưởng bị cáo không hề chiếm đoạt”, Sơn nói.
Bị cáo Nguyễn Xuân Sơn cũng thừa nhận, lỗi của mình là đã không khai báo rõ các nguồn tiền đi, đến, tại phiên toà này. Tuy nhiên, trong quá trình xử án, bị cáo nhận rõ việc mình không khai ra là làm cho vụ án đi sai bản chất, nên bị cáo quyết định trình bày hết, đến bây giờ bị cáo không che dấu điều gì mà nói hết sự thật.
Theo đó, bị cáo mong muốn HĐXX xác định cho bị cáo đúng hành vi, đúng tội danh, đúng sự thật, không quy kết tội danh chiếm đoạt và tham ô tài sản.
Với PVN, bị cáo xin bổ sung thêm, rằng chi phí thì không thể làm giảm vốn điều lệ của ngân hàng.
Về tình tiết giảm nhẹ, bị cáo Sơn cho rằng mình cáo đã hết lòng phục vụ sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc, trong quá trình làm việc ở PVN đã dám hy sinh cả sinh mạng, cố gắng bằng mọi cách làm tốt nhất công việc được giao.
“Bị cáo không tâm phục khẩu phục”
Bị cáo Nguyễn Minh Thu tự bào chữa
Bị cáo Nguyễn Minh Thu bị truy tố 2 tội danh bao gồm Lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản và Cố ý làm trái quy định Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.
Bị cáo Thu cho biết, quan hệ tỷ giá và lãi suất có quan hệ chặt chẽ, lãi suất tăng thì tỷ giá cũng tăng. Mức lãi suất trung bình thời điểm đó dao động từ 20-30%. Theo đó, đến giữa 2008, NHNN ban hành thông tư liên quan đến trần tỷ giá để ổn định ngoại tệ, sau đó, Nhà điều hành cũng liên tục ban hành một loạt thông tư trong suốt khoảng thời gian 2009 – 2011.
Đầu năm 2009 khi bị cáo về Oceanbank, ngân hàng chưa có nhiều giao dịch ngoại tệ. Sau đó 1, 2 tháng thì ngân hàng mới được cấp giấy phép thanh toán quốc tế.
“Thời điểm đó, cung ngoại tệ hầu như không có trong khi cầu thì quá cao khiến tỷ giá gần như không kiểm soát được”, bị cáo Thu nói.
Theo bị cáo Thu, ngân hàng Oceanbank ban đầu hầu như không làm sai quy định, tuy nhiên, sau đó thị trường quá căng, hầu như cả hệ thống đều phải lao vào, Oceanbank là ngân hàng nhỏ nên buộc phải làm theo.
Về khoản 12,9 tỷ theo cáo trạng quy buộc thu từ 651 hợp đồng mua bán ngoại tệ, bị cáo Thu cho biết, đây không phải là một chuỗi hành động liên tục, mà là gián đoạn, khi nào thị trường quá bùng nổ thì ngân hàng mới phải cuốn theo còn khi thị trường bình ổn thì các bị cáo tuân theo các quy định, thụ động thực hiện theo.
Thu cũng cho biết, 651 hợp đồng không chỉ một mình bị cáo ký mà còn có sự tham gia ký của TGĐ, GĐ nguồn vốn, nên bị cáo chỉ chịu trách nhiệm 1 phần.
“Khi bị truy tố tội danh , Lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản, bị cáo vô cùng thắc mắc. Một cán bộ nói với bị cáo rằng, do Nguyễn Xuân Sơn bị truy tố tội danh này, mà Sơn thì không thể thực hiện một mình được nên bị cáo bị truy tố cùng. Bị cáo chưa khâm phục khẩu, bị cáo thấy mình không phạm tội danh này, xin HĐXX xem xét”, Nguyễn Minh Thu nói trước toà.
Về tội danh cố ý làm trái, bị cáo Thu thừa nhận mình có sai phạm khi thực hiện chăm sóc khách hàng, tuy nhiên, Thu cho rằng mình thực hiện công việc là do sự chỉ đạo của Sơn và Thắm.
“Nếu biết sai bị cáo đã không làm”
Bị cáo Lê Thị Thu Thuỷ tự bào chữa
Bị cáo không phải là người hiểu nhiều về pháp luật, đến tháng 12/2014, khi bị cáo được cơ quan điều tra giải thích thì bị cáo biết mình đã sai. Bị cáo rất hối hận nhưng bị cáo không nghĩ là đến mức phải đi tù, nếu biết đi tù thì chắc chắn sẽ không làm.
Thực sự bản án này quá kinh khủng, kính mong xem xét hoàn cảnh của ngân hàng lúc đó. Bị cáo ở bộ phận kế toán, thực hiện việc chuyển tiền cho khách hàng một cách thụ động. Bị cáo cũng không phải là người đưa ra chủ trương, không được bàn bạc, không nhận tiền, chi tiền, xin nghĩ kỹ càng để hiểu vai trò, trách nhiệm của bị cáo.
Bị cáo cũng đề nghị HĐXX xem xét đề nghị bồi thường dân sự do bị cáo không làm việc trực tiếp với các khách hàng, làm sao biết ai để đòi tiền bây giờ…
Về tình tiết giảm nhẹ, bị cáo đã thành khẩn với cơ quan điều tra, tích cực hợp tác trong công tác điều tra. Bị cáo cũng đã nhiều lần ngăn cản khi biết anh Thắm chi lãi ngoài. Khối kế toán cũng đã dành toàn bộ quà khách hàng cho, từng món nhỏ đến 200 nghìn đồng để hoàn tạm ứng cho ngân hàng, tổng số tiền lên hơn 2 tỷ để bồi thường, đề nghị HĐXX xem xét giảm nhẹ tội cho Vũ Thị Thuỳ Dương, Giám đốc khối kế toán và Nguyễn Thị Nga kế toán trưởng.
Bị cáo chỉ là người làm công ăn lương, không có khoản thu nhập nào khác. Bị cáo đã phải nghỉ ở nhà 3 năm nay, kinh tế đã kiệt quệ, không đêm nào ngủ ngon giấc. Bị cáo làm mẹ đơn thân, bố mẹ đã già, bị cáo chưa bao giờ có tiền án tiền sự, nhân thân tốt, xin HĐXX cho bị cáo hưởng sự khoan hồng để bị cáo được chăm sóc con thơ, phụng dưỡng cha mẹ già. Xin nương tay với các anh chị em đồng nghiệp, họ chỉ là người làm công ăn lương, là những người mẫn cán, hiểu biết, những người tâm huyết với ngân hàng.
Trần Thúy
