Đệ nhất Casino xứ Chùa Tháp

Đệ nhất Casino xứ Chùa Tháp


“Cò thường cho “con bạc” ăn chơi tẹt ga, rồi gạ gẫm chơi bài. Nếu bị thua, “cò” sẵn sàng cho khách mượn tiền, thậm chí gọi “chân dài” đến để “giải đen”. Đến lúc thua bạc trắng tay, cò sẽ lấy số điện thoại người thân của các “con bạc” ở Việt Nam để dọa dẫm cắt ngón tay, chặt đầu gửi về nếu không đưa tiền sang chuộc…”, anh Hoàng kể cho tôi khi biết tôi có ý định ghé vào casino được coi là bậc nhất của xứ sở Chùa Tháp.

Thế giới thu nhỏ

Trong chuyến du lịch đến Campuchia, tôi có dịp được thực địa Nagaworld Casino – sòng bài lớn nhất Thủ đô Phnom Pênh. Trái ngược với cảnh vắng hoe ở các sòng bài khu vực biên giới giáp ranh với Việt Nam, Nagaworld lúc nào cũng đông nghịt khách.

Thời điểm chúng tôi đặt chân đến đã là 10 giờ tối. Ngay phía trước sảnh, hàng loạt xế hộp BMW, Mercedes, Ranger Rover, Camry bóng loáng xếp hàng kín mít hai bên đường. Đáng chú ý, có cặp xe Mercedes còn có biển số giống hệt nhau, chỉ khác mã tỉnh ở đầu. Anh Hoàng, một “thổ địa” ở đây cho hay, Nagaworld hiện đang là casino lớn nhất Campuchia với quy mô 600 phòng. Tòa nhà này gồm 13 tầng, chia làm 4 khu vực với các sòng bài và tổ hợp nhà hàng, khách sạn.

Để bước vào trong, du khách và người chơi phải đi qua cửa từ. Ba lô, túi xách đều phải soi chiếu. Một hàng rào an ninh nghiêm ngặt với các vệ sĩ to cao lừng lững, lịch lãm trong bộ veston đen, mắt đảo như chớp, tay lăm lăm bộ đàm. Thấy mọi người tò mò, Hoàng liền nhắc nhở những khu vực nào được chụp ảnh, khu vực nào tuyệt đối không được chụp. Nếu ai không nghe lời sẽ bị các vệ sĩ tịch thu điện thoại, máy ảnh, rất phiền phức.

Nagaworld được thiết kế theo tiêu chuẩn của khách sạn năm sao. Lối đi chính dẫn vào sòng bài được trang hoàng lộng lẫy, trải thảm đỏ, đèn vàng rực rỡ. Một nhân vật hóa trang thành Thần tài niềm nở tay bắt mặt mừng, chụp ảnh với khách. Để thu hút người chơi, chủ nhân của sòng bài này còn bố trí các tiểu cảnh đẹp mắt, du khách có thể thoải mái chụp ảnh ở những khu vực này. Một cây Thần tài cao lớn, treo hàng loạt tờ tiền 1USD, 2USD, 5USD như hứa hẹn sự giàu có, sung túc kích thích người đến chơi.

Trần nhà được lợp bằng giấy bạc để lấy sáng, do vậy người chơi không hề biết đêm hay ngày. Đi sâu vào bên trong, nơi có “Bầu trời nhân tạo”, khách như lạc vào một thế giới khác. Dù đã về khuya nhưng với những ai ở đây lúc này, cảm giác sẽ giống đang trong không gian của buổi chiều thu với nắng nhạt, bầu trời cao xanh vời vợi, mây trắng lững lờ trôi. Ngồi ở đây, ngày cũng như đêm, người ta không có cảm giác thời gian đang trôi, đó mới là điều đặc biệt!

Đệ nhất Casino xứ Chùa Tháp - ảnh 1Hai chiếc Mercedes biển Lào đặt trước sảnh Nagaworld có biển số y hệt nhau, chỉ khác mã tỉnh.

Thử vận may…

Đập vào mắt chúng tôi lúc này là khung cảnh náo nhiệt. Khách chơi có đủ mọi lứa tuổi, cả đàn ông, đàn bà, khách nước ngoài và người bản địa. Đảo qua một vòng, thấy phần đa là người Trung Quốc, Hàn Quốc, lác đác vài bàn có người Việt chơi. Tại mỗi bàn chơi, là một nhân viên nữ chia bài, bên cạnh là nhân viên bảo vệ luôn để mắt đến mọi cử chỉ của người chơi nhằm ngăn chặn việc gian lận hoặc chụp ảnh. Để tham gia trò đỏ đen, con bạc phải đổi tiền lấy phỉnh có mệnh giá thấp nhất là 20 đô la. Đó là cái giá dành cho khu vực tầng 1, muốn lên các tầng trên, khách phải đổi phỉnh từ 100 đô la trở lên.

Anh Hải, một người bạn đi cùng cho hay, trò chơi dễ nhất là rô-lét, giống chơi trò đặt tiền theo hình. Theo đó, nếu ai đặt hình con nai, trúng sẽ được ăn gấp 20 lần; hình con hổ được 40 lần; hình con gà được 60 lần…Nóng nhất vẫn là các bàn xì dzách, bài cào, xập xám… Nhân viên nữ chia bài vô cùng điêu luyện. Hai bàn tay cứ lật – ngửa liên tục để hốt những con bài đã lật rồi bỏ vào chiếc máy giống máy đếm tiền.

Bài chạy ra đến đâu, nữ nhân viên nhanh nhẹn lấy chia đều cho các cửa theo hướng từ phải sang trái, cửa cuối cùng là của nhà cái. Đến lượt thứ 2, nhân viên chỉ chia cho các cửa con rồi cho các cửa kéo thêm (nếu chưa đủ điểm hoặc muốn có số điểm cao hơn). Khi các “nhà con” đã rút xong thì nhân viên mới chia con cuối cùng cho lượt thứ 2 của nhà cái và bắt đầu tính điểm. Quan sát cho thấy, “nhà con” chỉ cần đủ 12 điểm đã có thể dừng nhưng “nhà cái” bắt buộc phải 17 điểm trở lên mới được quyền khui bài của các “nhà con” mà không được kéo thêm và ăn thua trực tiếp bằng việc tính điểm với các “nhà con”.

Để phục vụ cho khách đến đánh bạc, trong Nagaworld không thiếu món ăn chơi nào đi kèm, từ karaoke, bia ôm, boxing, ca nhạc do các ca sĩ trong và ngoài nước biểu diễn. Theo anh Hoàng, nguồn thu chính của sòng bạc đến từ các khách hàng chuyên nghiệp, có người cắm chốt tại đây cả tuần, thậm chí cả tháng chỉ để đánh bạc. Những năm gần đây, các tour du lịch cũng mang đến một lượng khách thường xuyên, đều đặn cho Nagaworld. Đoàn của chúng tôi đi theo tour nên cũng chỉ được tham quan trong thời gian 1 tiếng đồng hồ. Một số người cũng thử vận may, mất 2-3 trăm đô la.

Đệ nhất Casino xứ Chùa Tháp - ảnh 2Một “hot girl” xăm dòng chữ “I love my family. This is my life” bước vào sòng bài. 

Mất mạng, bán thân chủ yếu do cò

Trong số các tay chơi đến với Nagaworld có không ít bóng hồng. Một “hot girl” với dáng người mảnh mai, diện chiếc váy màu nâu đậm và chiếc ví da màu đỏ, rảo bước vào sòng bài khiến mọi người trong đoàn chúng tôi không khỏi tò mò. Trên vai cô gái này xăm hình con bướm với dòng chữ “I love my family. This is my life” (tạm dịch: Tôi yêu gia đình. Đấy là cuộc sống của tôi”. Lấp ló sau mái tóc là hình xăm một con nhện. Sau khi bước vào khu vực “Bầu trời nhân tạo”, “hot girl” nhanh chóng được một vệ sĩ đón tiếp, dẫn vào thang máy đi lên phòng vip phía trên.

Tại một bàn chơi bài xì dzách, có 2 cặp nam nữ người Hoa đang chơi bài. Chỉ trong vòng chưa đầy 15 phút, cặp đôi trẻ hơn đã mất hơn 10.000 đô la. Thế nhưng, vẻ mặt của họ không hề biến sắc, vẫn rất tỉnh táo và tiếp tục ăn thua với nhà cái. Ở bàn bên cạnh, hai tay chơi người Việt nặn bài toát mồ hôi. Sau những tiếng chửi rủa, đập bàn, vò đầu bứt tai vì thua đến 15.000 đô, người đàn ông tên Long rút điện thoại gọi điện cho đàn em nhờ chuyển khoản để chơi tiếp.

“Những năm 1991-1993, dân chơi bạc chủ yếu đánh trên thuyền. Sau khi Nagaworld được xây dựng và đưa vào vận hành, người chơi dồn hết lên đây”, anh Hoàng kể.

Cũng theo “thổ địa” này, tuyệt đối ở trong sòng bài từ khi khai trương đến nay không có đâm chém, bắn giết. Hệ thống camera dày đặc, chi chít trong các phòng chơi cùng những vệ sĩ to bự luôn cảnh giác trước nhất cử nhất động của khách. “Lâu lâu mới có trường hợp “con bạc” thua lớn, tự tử ở khách sạn gần sòng bài này. Khoảng năm 2009, một chủ thầu người Hàn Quốc sau khi thua bạc trắng tay ở Nagaworld đã nhảy lầu từ tòa khách sạn 42 tầng gần đó”, anh Hoàng tiết lộ thêm.

Vốn là một hướng dẫn viên du lịch nên anh Hoàng thường xuyên dẫn đoàn vào đây tham quan. Về một số thông tin đồn đoán người chơi bị móc nội tạng do nợ nần, hoặc phải bán dâm để kiếm tiền về quê, anh Hoàng khẳng định hoàn toàn sai sự thật, hư cấu. “Chủ yếu do các “cò mồi” gây ra. Chúng nắm rõ thông tin của người chơi, biết được anh này con ông nọ, bà kia, gia tài kếch xù ở Việt Nam liền rủ rê sang Campuchia chơi. Cò thường cho “con bạc” ăn chơi tẹt ga, rồi gạ gẫm chơi bài. Nếu bị thua, “cò” sẵn sàng cho khách mượn tiền, thậm chí gọi “chân dài” đến để “giải đen”. Đến lúc thua bạc trắng tay, cò sẽ lấy số điện thoại người thân của các “con bạc” ở Việt Nam để dọa dẫm cắt ngón tay, chặt đầu gửi về nếu không đưa tiền sang chuộc…”, anh Hoàng kể.

Luật pháp của Campuchia cũng rất nghiêm ngặt. Chỉ cần nhận được thông tin phản ánh trên mạng xã hội về hoạt động mại dâm hoặc cưỡng bức khách chơi ở địa điểm nào đó, ít phút sau cảnh sát lập tức có mặt để giải cứu, chủ chứa phải “ngồi bóc lịch”. Không ít đại gia Việt hoặc giới nghệ sĩ sang đây chơi nhưng toàn đặt phòng VIP để tránh bị dòm ngó. “Dường như chiếc máy chia bài được lập trình hoặc chủ sòng bài điều khiển từ xa. Để kích thích người chơi, máy sẽ cho họ thắng vài ba ván trong vô số các lần thua. Càng chơi càng máu, ít ai cưỡng lại được giữa chừng. Tuy nhiên, hầu hết con bạc đến với trò đỏ đen này toàn ra về trắng tay”, anh Hoàng giơ chiếc thẻ hội viên vàng ra khuyên tôi không nên thử và ra về.

Theo anh Hoàng, nguồn thu chính của sòng bạc đến từ các khách hàng chuyên nghiệp, có người cắm chốt tại đây cả tuần, thậm chí cả tháng chỉ để đánh bạc. Những năm gần đây, các tour du lịch cũng mang đến một lượng khách thường xuyên, đều đặn cho Nagaworld.


Tuấn Nguyễn

bình luận

Chuyên mục: CUỘC SỐNG
Từ khoá: casino


Viết bình luận

Địa chỉ email của bạn sẽ được giữ bí mật.
Bắt buộc điền thông tin*


ĐỐI TÁC
Inline
Inline